ĐIỀU KỲ DIỆU RẤT BÌNH THƯỜNG

Đôi mắt trời sinh cho ta để nhìn thấy sự vật chung quanh, nên khi ai đó bị mất đi thị lực, không còn nhìn rõ hãy trước mắt họ chỉ là bóng đêm. Thì họ là người bất hạnh nhất. Tuy nhiên, tôi biết có người có thể thấy bằng mũi, bằng tai và bằng mười ngón tay. Và chuộc sống của họ thật vui vẻ, lạc quan.

Một bài tôi đã viết cách đây 10 năm, nhưng hôm nay vẫn còn nguyên vẹn cảm xúc. Tôi đã chuyển từ lòng thương hại người khuyết tật thành lòng cảm phục và thật sự thương yêu.

Tôi nhận ra thấy mình trở nên đáng thương vì có đủ bao nhiêu điều kiện mà năng lực vẫn thật hạn chế hơn các bạn ấy.

——

Lần đầu gặp em Hải, người gầy gò, gương mặt xanh xao, đôi mắt luôn mở to, tròng đen đục ngầu và  liên tục liếc qua lại như khát khao từng giây phút tìm ánh sáng. Dù bóng tối bao trùm em, nhưng khuôn mặt em vẫn sáng với nụ cười thật tươi. Biết công việc em là bảo vệ của Câu Lạc bộ Hướng Nghiệp Khuyết Tật Trẻ tp. Hồ Chí Minh, vừa là anh nuôi, tôi vô cùng ngạc nhiên, vì dù là người khiếm thị em vẫn đảm nhiệm những công việc như người bình thường. Vẫn có thể đi chợ mua cá thịt rất tươi ngon nhờ “thấy” bằng mũi” và trông xe an tòan cho các học viên an tâm đến lớp nhờ “thấy” bằng tai”. Anh Trần Văn Trung chủ nhiệm câu lạc bộ cho biết Hải làm rất tốt, cung cấp bữa cơm ngon cho những học viên lưu trú hằng ngày, và chưa bao giờ giao nhầm xe cho học viên vãng lai.

Một buổi tối nọ, em đến chổ tôi lúc tôi đang nhặt lá, em ngỏ lời phụ giúp tôi. Dù không nhìn thấy, nhưng chất lượng lá em nhặt ra thật tốt; dù cúp điện em vẫn tiếp tục công việc một cách cần mẫn. Em phân biệt ra các loại lá không phải bằng mắt mà bằng sự tinh tế của 10 đầu ngón tay, của mùi hương, của âm thanh. Em “thấy” mà không cần ánh sáng. Sự “thấy” của em sâu sắc hơn sự thấy bằng mắt của tôi.

Tôi ngạc nhiên khám phá ra nhiều điều. Chính với những khiếm khuyết ở cơ thể thì khả năng của phần khiếm khuyết này lại có thể hơn người bình thường như tôi.

Câu chuyện về em Hải chỉ là một trong số các câu chuyện để bắt đầu cho … con đường của Thiên Tâm mà tôi đeo đuổi.

Người viết: Trần Thị Trung Thuận

.
.
.
.