Ultimate Responsive Image Slider Plugin Powered By Weblizar

TÁC HẠI CỦA THUỐC TÂY MÀ CHÚNG TA CHƯA BIẾT ( Kỳ I ): Khoa Học có hơn Thiên Nhiên?

Khoa học là sản phẩm từ con người, Thiên Nhiên là sản phẩm của Tạo Hóa. Tuy nhiên chúng ta thường tôn sùng những sản phẩm từ phát minh khoa học và bỏ quên đi giá trị vô cùng màu nhiệm từ Thiên Nhiên. Sự chọn lựa của chúng ta luôn nghiêng về cái được mệnh danh là Hiện Đại, vì sự tiện lợi của cuộc sống mà bỏ qua sự chọn lựa bền vững. Ví dụ như vấn đề sức khỏe được bàn tới dưới đây. “Đói ăn rau đau uống thuốc!”

Câu nói này có từ rất lâu trong người Việt đã ảnh hưởng không nhỏ đến thái độ chọn lựa của cộng đồng khi có vấn đề về sức khỏe. Thuốc Tây Y ngày nay chiếm lĩnh thị trường khắp nơi trên thế giới, đi sâu vào cả vùng quê hẻo lánh, khiến những con người vốn dĩ ở quanh họ là vườn thuốc cũng lãng quên đi cái giá trị của những cây cỏ mà Thiên Nhiên ban tặng. Họ dễ dàng tin vào những tác dụng dễ thấy trước mắt mà không nhận ra những tác hại mà thuốc tây mang lại lâu dài về sau.

Bài tham luận quan điểm cá nhân của Nam Sơn là một bài viết với tựa đề “Nhận Định Về Thuốc Tây” nêu lên các vấn đề tác hại của Thuốc Tây được viết dựa theo nhiều tài liệu có giá trị. Vì bài viết khá dài (135 trang). Vì thế tôi xin mạn phép tác giả chỉa nhỏ bài ra từng đoạn có biên tập lại để các bạn dễ dàng theo dõi trong một chuyên đề “Tác hại của Thuốc Tây”.

Tuy bài tham luận này chưa đề cập đến mốt số phương pháp chữa trị không dùng thuốc như yoga, khí công, thở thiền, hương trị liệu … nhưng cũng là một nhận định giúp chúng ta suy nghĩ.

———————————————- ” Sinh Lão Bệnh Tử là 4 đoạn đường đời mà mọi loài sinh vật phải đi qua, dù là bậc Tiên Thánh hay Siêu Phàm, không có ngoại lệ. Hai chặng đường Sinh và Tử là do Trời định, ta không có quyền lựa chọn, Trời kêu ai nấy dạ, nhưng còn 2 chặng đường Lão và Bệnh tuy cũng do Trời sắp xếp, nhưng cũng cho chúng ta được quyền tham dự phần nào, bằng cách chịu khó bỏ công lao và thì giờ qúy báu để săn sóc sức khỏe của mình thì ta có thể kéo dài tuổi thọ, sống cuộc sống khỏe mạnh an vui tự tại. Muốn được như vậy chúng ta phải có cuộc sống lành mạnh, có thói quen tốt sống hợp với thiên nhiên và khi bệnh biết dùng đúng những loại thuốc nào có lợi cho sức khỏe nhất.

Thuốc Tây Phương (Hóa Dược) – Thuốc Thiên Nhiên (Thảo Dược) và Ẩm thực trị liệu

1. Trị bệnh bằng Thuốc Tây (hóa dược) thuoc-tay Ta đã biết, chữa bệnh như chữa lửa, dụng dược như dụng binh, cần phải tốc chiến tốc thắng, thay đổi chiến lược chiến thuật nếu cần. Đa số chúng ta khi bị bệnh đều có khuynh hướng dùng thuốc Tây. Thuốc tây làm bệnh thuyên giảm, thì cứ tiếp tục dùng nhưng nếu bệnh không giảm, ta vẫn nên kiên nhẫn dùng thêm hai lần nữa (để điều chỉnh). Tuy nhiên, trong ba lần dùng thuốc tây, dù khỏi hay không khỏi, chúng ta cũng đã đưa vào cơ thể một số “vị khách” không mời mà tới, ta gọi đó là các “phản ứng phụ”.

Cụ Phan Bội Châu có nói : “Khôn chết, dại chết, biết thì sống”. Nhiều người, vì thành kiến, vì cố chấp, có bệnh, nhất định chỉ dùng thuốc tây, vì cho rằng thuốc tây là nhất, là văn minh tiến bộ, là khoa học, mặc dù uống hoài không khỏi, nhưng vẫn uống.

Nếu tây y đáng cho ta nhắm mắt tuân theo, thì bao bệnh tật của nhân loại phải mỗi ngày một ít đi, chứ sao mỗi ngày mỗi nhiều hơn. Nếu tây y là tân tiến, nước Mỹ đã không dẫn đầu thế giới về số tử vong vì bệnh tim. Có nhiều bệnh như đái đường, huyết áp cao, bệnh nhân mỗi ngày mỗi uống mà chẳng bao giờ thấy khỏi bệnh, cứ phải uống thuốc đến suốt đời.

Ta cần phải biết Ưu và Khuyết điểm của ngành Y học này. Tây y có nhiều cái hay là đã cứu được rất nhiều người trong cơn thập tử nhất sinh, nhưng cũng đã gây tử vong cho rất nhiều người. Không phải một khi đã theo tây y là phải theo đến cùng. Không phải tây y bó tay là ta đành chịu chết. Có nhiều con đường dẫn đến La Mã.

Đường nào thấy không ổn thì tìm con đường khác ngay, dù phải tốn nhiều thì giờ, công sức hơn. Càng lớn tuổi thì các tạng phủ của chúng ta càng suy yếu giống như chiếc xe cũ. Hai người cùng một chứng bệnh, cùng vào chung một nhà thương, uống cùng một loại thuốc với liều lượng như nhau, nhưng người có thể trạng yếu (vì tuổi tác cao chẳng hạn) không chịu được phản ứng phụ của thuốc đành phải về Trời sớm.

Gan Thận bị tổn hại nhiều nhất vì phải làm việc không ngừng để loại độc tố đủ loại ra khỏi cơ thể. Mỗi lần dùng thuốc tây là mỗi lần cơ thể chúng ta bị xuống cấp. Lý do: Thuốc tây nào cũng kèm theo phản ứng phụ, ( nói nôm na là “bị thuốc hành” hay nói trắng ra là ”thêm bệnh mới”). Nếu không có phản ứng phụ thì không phải là thuốc tây!

Tuy thuốc tây không phải là “thuốc độc” nhưng bản chất của nó là vẫn có ít nhiều độc tính. Độc ít hay nhiều là tùy loại thuốc. Sở dĩ ta uống “thuốc độc” mà vẫn chưa thấy “ngủm củ tỏi“ là vì ta dùng chưa đủ dose để ngủm, hơn nữa khả năng giải độc của cơ thể vẫn còn, sức đề kháng vẫn còn.

Nhưng nếu Gan Thận quá yếu thì tính mạng sẽ lâm nguy. Không phải thuốc nào uống vào thấy “toi mạng “ ngay mới được gọi là thuốc độc vì nếu thế chính phủ đã cấm bán. Thuốc uống vào tuy không chết liền nhưng làm suy yếu vài cơ quan, giết chết vài triệu tế bào thì cũng được gọi là độc rồi.

2. Trị bệnh bằng Thuốc Thảo Dược (Thiên Nhiên) thao dược Vì thế, sau ba lần không khỏi thì ta có thể ngưng dùng thuốc tây mà nên thay thế bằng thuốc thiên nhiên. Nếu chúng ta yêu thiên nhiên, thường hay quan tâm đến cây cỏ, ghi nhớ chính xác dược tính của chúng, chắc chắn sẽ tích lũy được một số kinh nghiệm chữa trị thì khi bệnh, ta đã có thể dùng dược thảo để trị nhiều bệnh ngay từ lúc ban đầu giống như ông bà tổ tiên chúng ta khi xưa đã dùng. Tuy mất công, nhưng có lợi hơn cho cơ thể.

Người xưa có câu, “Trời sinh voi thì sinh cỏ”. Khi chúng ta bị bệnh, dù bất cứ bệnh gì, thế nào Trời cũng sinh ra một hay nhiều loại cây cỏ đặc biệt để trị dứt bệnh đó; vấn đề là ta có chịu khó tìm kiếm vị thuốc đó hay không. Thuốc thiên nhiên thì khác, dù có dùng quá liều cũng không sao, mặc dù nhiều thứ cũng có chứa chất độc, chứ không phải thuốc thiên nhiên nào cũng vô hại, nếu chúng vô hại thì ta đâu cần học hỏi nghiên cứu làm gì cho mệt, cho nên trước khi dùng phải biết rõ dược tánh và cách dùng, hoặc là đến phòng mạch một vị Lương Y (naturopathe) có uy tín nhờ giúp đỡ.

3.  Ẩm thực là ngành Y khoa Thứ Ba Ở một trình độ cao hơn là lấy thực phẩm làm thuốc vì nó an toàn và bổ dưỡng hơn. Cả Ông tổ ngành Tây Y thuộc Y Khoa cận đại Hyppocrates và Hải Thượng Lãn Ông ( Y tổ Việt Nam thế kỷ 18 ) cùng nói:” Hãy lấy đồ ăn mà làm thuốc “. Gần đây có bà tên là Jacqueline Lagacé PH. D, Giáo sư Đại Học Y khoa bộ môn Miễn Nhiễm và Vi trùng Học, Giám Đốc phòng Thí nghiệm Y khoa Đại Học Montréal, tác giả nhiều sách y khoa, bị bệnh sưng khớp các ngón tay trầm trọng trong nhiều năm, các ngón tay cứng đơ không co duỗi được, đêm không ngủ được, luôn luôn trong tình trạng đau đớn khổ sở không khác gì là sống trong địa ngục.

Càng uống nhiều thuốc tây thì bệnh càng trầm trọng thêm khiến căn bệnh tiến triển từ Viêm Khớp thành Viêm Đa Khớp, thêm đau đầu gối và đau lưng khiến bà phải xin về hưu sớm. Bà đã từng dùng các khoa trị liệu khác như Nắn xương, Châm Cứu, thuốc Bắc, Đồng Chứng Trị Liệu (Homeopathy), kể cả thuốc thiên nhiên cũng chẳng giúp ích gì cho bà.

Thất vọng, bà quyết không dùng bất kỳ thuốc nào nữa. ẩm thực xanh May thay năm 2007 bà khám phá ra trên Internet công trình khảo cứu rất công phu của bác sĩ Jean Seignalet về nhiều thứ bệnh. Là bác sĩ giải phẩu Đại Học Y khoa Pháp, là người đầu tiên thực hiện việc ghép thận, cũng là bác sĩ chuyên khoa về Miễn Nhiễm, Thấp khớp và Ẩm thực, ông cho rằng ẩm thực trị được mọi thứ bệnh kinh niên một cách hữu hiệu như viêm khớp, đau nhức, bệnh về tiêu hóa và rất nhiều bệnh khác.

Ông gọi “Ẩm thực là ngành Y khoa Thứ Ba.” Bà Lagacé đã áp dụng trong 10 ngày cách ăn uống và kiêng cử đúng như trong tài liệu hướng dẫn của BS Seignalet thì lạ thay mọi sự đau đớn đều giảm hẳn. Bà tiếp tục theo phương pháp này thêm một thới gian nữa và cuối cùng bà đã khỏi hẳn mọi thứ bệnh. Quá vui mừng, bà đã bỏ nhiều công sức biên soạn một cuốn sách nhan đề: “Comment j’ai vaincu la douleur et l’inflammation chronique par l’alimentation“. (Bằng cách nào tôi đã chiến thắng đau đớn và viêm khớp kinh niên bằng ẩm thực) dựa theo khảo cứu của BS Jean Seignalet (1936-2003) chỉ dùng ẩm thực để trị bệnh. (Mời đọc thêm bài Phương Pháp Seignalet, Nam Sơn biên khảo).

Về căn bản, lý thuyết của ông J Seignalet khá giống như lý thuyết của ông Ohsawa có từ trước mà đa số người Việt đều biết. Cả hai đều dùng “gạo lứt muối mè” để chữa bệnh, tuyệt đối khômg dùng hóa chất (có nghĩa là không dùng thuốc tây phương vì thuốc tây là hóa chất), không dùng thực phẩm do kỹ nghệ biến chế (vì phần lớn có chứa hóa chất), không dùng đường trắng (phải dùng hóa chất để tẩy). Nhưng hai phương pháp có điểm khác biệt nhau.

Seignalet khuyên không nên dùng lúa mì, orge, seigle, avoine, bắp mà nên ăn gạo tẻ (riz), hắc mạch (sarrazine), hạt quinoa, mè, nhiều rau sống trái cây, dầu cá, vitamine D, probiotics (viên vi sinh có ích cho tạp khuẩn ruột); còn ông Ohsawa thì đề ra thuyết âm dương trong thực phẩm, khuyên nên ăn thực phẩm dương tính như gạo lứt muối mè, dùng hạn chế thực phẩm âm tính như rau sống trái cây vì sợ chúng làm âm hóa cơ thể (có lẽ ông sợ đồ ăn nhiễm hóa chất bảo quản, phẩm màu hoặc phân bón hóa học thì đúng hơn vì hóa chất là cực âm).

Cả hai đều làm bệnh nhân khỏi bệnh. Ohsawa cấm đoán nhiều thứ, ấy thế mà bệnh nhân khỏi bệnh cũng nhanh, với một phạm trù rộng hơn và bệnh nhân bị sụt cân nhanh hơn, rất hợp với bệnh nhân có thân hình dư giả mập thù lù dư mỡ, nhiều nước nhiều độc tố. …. Bà Jacqueline là người đáng cho chúng ta khâm phục vì bà đã can đảm dám nói lên sự thực dù khá phủ phàng.

Là một bác sĩ y khoa, đáng lý bà phải ca ngợi tây y, ngành y học mà bà đã mất nhiều năm theo học và hành nghề thế mà bà đã viết sách ca ngợi khoa Ẩm thực là ngành có liên hệ rất ít đến ngành chuyên môn của bà.

Cuốn sách của bà đã thể hiện hành vi biết ơn người đã khám phá ra phương pháp bà đã theo, vì chính phương pháp đó đã giải thoát bà khỏi địa ngục với nhiều bệnh đã hành hạ bà đau đớn trong ba năm dài, đồng thời xác nhận cho mọi người biết rằng lý thuyết của Ohsawa cũng như của Seignalet lấy Ẩm Thực để Chữa Bệnh là cách tốt nhất thiết thực nhất, vì có tính nhân bản, rằng việc dùng thuốc tây là không cần thiết, vì nó chỉ dập tắt được hiện tượng (chữa ngọn) và bệnh thông thường còn bệnh nặng thì chữa không khỏi mà còn thành kinh niên. Cũng đáng khâm phục ông Seignalet.