Ultimate Responsive Image Slider Plugin Powered By Weblizar

TÁC HẠI CỦA THUỐC TÂY … (kỳ III) Tác hại và tác dụng của Hóa Dược – Thảo Dược

Bên trong mỗi cơ thể con người biết bao nhiêu phản ứng hóa học hằng diễn ra không ngừng theo một đồng hồ sinh học. Axít nội sinh tiết ra trong bao tử nhằm làm nhừ thức ăn để chuyển hóa đi nuôi dưỡng cơ thể.

Các chất sắt, chất kẽm, calci, magné, … và các vitamin từ thực phẩm hay thảo dược được chuyển hóa sàn lọc và lưu giữ trong cơ thể khi cần bởi một hệ thống tự nhiên do Tạo Hóa làm ra.

Khi sử dụng Tây Dược cũng tạo ra những phản ứng hóa học trong cơ thể. Vậy đâu là sự khác biệt của hai loại phản ứng hóa học này (sinh hóa từ vật thể sống và hóa tổng hợp từ vật vô tri)? Hãy xem tiếp bài phân tích đưới đây:

“Về phương diện Sinh Học (Biologie) và Sinh Hóa Học (Biochimie) ta hãy so sánh giữa Thuốc Tây (hóa dược) và Thảo Dược (tức thuốc thiên nhiên), thuốc nào dịu dàng hiền hòa nhân bản an toàn và hữu hiệu hơn:

I – Hóa Dược và Thảo Dược

    1-Thuốc thiên nhiên do sự sống tạo ra, Cơ thể con người cũng do sự sống tạo ra. Giữa hai thứ nầy ta thấy có sự tương cận, tương ứng, tương đồng, mà tương đồng cho nên tương hợp, đúng với câu: “Đồng thanh tuơng ứng, đồng khí tương cầu” (cùng tiếng thì đáp lại nhau, cùng tính thì tìm đến nhau).

Cả hai đều do DNA tức sự sống sinh ra. Còn thuốc Tây là do sự kết hợp các nguyên tử hay phân tử, từ vật vật vô tri, không có sự sóng, mà vật vô tri thì hợp với vật vô tri (như người máy, xe hơi) chứ không thể nào hợp với cơ thể con người (vật chất sống) được, cho nên nếu miễn cưỡng mà đưa vào cơ thể thì cũng giống như đưa người lạ vào nhà, mà người lạ này lại là “người máy” thì một thời gian sau chắc chắn sẽ gặp chuyện không hay (không hại gan thì cũng hại thận và hại nhiều cơ quan khác, hại nhiều hay ít là tùy loại thuốc). Cơ thể con người (vật sống) và hóa dược (vật chết) rõ ràng là có sự tương phản, không thể kết hợp với nhau được.

2-Thuốc thiên nhiên được chế tác vô cùng vi diệu, thuoc thao duoc DNA có đặc tính như một computer mà là loại siêu việt. Đúng vậy. Computer của con người dù mạnh đến mấy cũng cần phải có điện, có thân máy (hardware), có nhu liệu (softwares) và phải có người điều khiển, còn cái computer DNA của sinh vật (động vật, cây cỏ, vi trùng) thì chẳng cần điện, chẳng cần software cũng chẳng cần ai điều khiển mà nó vẫn chạy, chạy thật ngon lành với tốc độ siêu việt.

Ai điều khiển ? Chính là Sự Sống tức là do Thượng Đế điều khiển. Đã là Thượng Đế thì con người đành chịu thua không thể cạnh tranh, Thượng Đế sản xuất ra con người còn con người thì không thể nào sản xuất ra Thượng Đế được. Tế bào thì nhỏ bé, quá ư là nhỏ bé, thế mà các vi thể (organelles) trong tế bào còn nhỏ hơn, các công nhân trong tế bào (enzymes) lại còn nhỏ hơn nữa, không lớn hơn nguyên tử là bao, phụ trách việc ráp nối các nguyên tử và phân tử lại với nhau ( tổng hợp sinh học) luôn luôn giám sát tiến trình để kiểm soát sản phẩm từ đầu đến cuối để cuối cùng thành Sinh Hoá Chất (Hóa chất Thảo mộc Phytochemical) dùng làm thuốc sinh học (Médicament biologique) hay Thuốc Thiên Nhiên (Médicament naturel) và nhiều chất bổ dưỡng.

Thành phẩm nầy đương nhiên phải là cực kỳ tinh vi hoàn hảo và tốt lành cùng cực vì chỗ kết nối các nguyên tử chắc chắn tốt đẹp và có sinh khí (vì có sự sống trong đó).

Thuốc thiên nhiên là do DNA chế tạo. Còn thuốc Tây thì sao? Do những máy móc to lớn cồng kềnh và nguyên liệu là những chất vô cơ (đất đá) hay hữu cơ (đã chết), lại không có ai đủ nhỏ, chun vào trong máy để theo dõi và kiểm soát từ đầu đến cuối việc ráp nối các phân tử hay nguyên tử lại với nhau để thành sản phẩm Hóa dược (Produit chimique, Médicament chimique), thì sản phẩm không thể nào hoàn hảo được.

Chỗ ráp nối sẽ rất lỏng lẻo, dễ sút ra giống như căn nhà do thợ chuyên nghiệp xây thì thật kiên cố, tốt đẹp, còn căn nhà do em bé lên ba xây bằng những mảnh đồ chơi bằng gỗ nhỏ , xếp chồng lên nhau; rất dễ bị sập khi bị đụng nhẹ; một khi được đưa vào trong cơ thể, các phân tử, nguyên tử sẽ dễ dàng bị tách rời ra, xút gọng gãy càng mà biến thành nhiều phân tử lạ và khác nhau, bị mất âm điện tử mà thành chất không bền (gọi là gốc tự do = free radicals) mỗi phân tử là một chất mới, sinh ra một hay nhiều bệnh khác mà y giới gọi là phản ứng phụ (effets secondaires).

Đó là chưa kể đến vấn đề rắc rối về ion về từ trường về sức hút của các nguyên tử tạo nên sức hút theo luật của Newton. Tệ nhất là khi bệnh nhân phải dùng nhiều thuốc tây cùng một lúc, lúc đó sự tác hại sẽ gia tăng theo cấp số nhân, do phản ứng tương tác của các vị thuốc.

     3-Thuốc Tây thuần túy là hóa chất, mà hóa chất đồng hóa với độc tố. Độc tố tạm chia thành nhiều cấp độ. Loại 1 uống vào chết ngay như Cyanure de Mercure, Cantharidine, nọc rắn độc. Loại 2 không chết nhưng chỉ trong một thời gian ngắn đã làm rối loạn các cơ quan hoăc gây đau đớn khó chịu như Ba đậu, Mã tiền, Phụ tử, Trước đào.

Loại 3 làm cơ quan hoạt động sai lạc đi (bị ép buộc phải làm công việc khác lúc thường). Loại 4 tuy có độc tố, cơ thể tìm cách loại từ từ nhưng không chắc loại hết. Vitamin A dose trung bình 5000 IU tốt cho mắt tăng sức đề kháng, liều cao 50.000 thành độc tố hại gan. Độc tố của thuốc tây thuộc nhóm thứ 3 hoặc 4. Vì có độc tố nên liều lượng phải ghi rõ, vượt quá là đổ bệnh hay mất mạng, nếu không bệnh thì sớm hay muộn cũng sinh nhiều bệnh khác.

4-Thuốc Tây sinh ra phản ứng phụ. Vì là hóa chất cho nên thuốc tây phải có phản ứng phụ. Không phản ứng phụ thì không phải là thuốc tây. Nhưng phụ nghĩa là gì ? Về phương diện hành chánh và xã hội, phụ là giúp đỡ thường đi kèm với chữ tá cũng là giúp đỡ. Như phụ tá tổng trưởng, phụ tá giám đốc là người có vai trò giúp đỡ ông tổng trưởng hay giám đốc. Cả ông chánh và ông phụ ta cả hai người khi làm việc đều hướng về cùng một mục tiêu, mong hoàn tất công việc tốt đẹp.

Nhưng về phương diện y dược, chữ phụ không có nghĩa giúp đỡ mà có nghĩa ngược lại là gây bất lợi, gây trở ngại, làm chuyện tai hại. Như ông chánh đang đang lo xây nhà thì ông “phụ tá” tới phá nhà hay phá làng phá xóm. Đáng lẽ dược hãng dùng từ ngữ là “réaction indésirable=phản ứng không mong muốn” thì họ lại dùng từ “effet secondaire = hữu hiệu thứ cấp, tức là phản ứng tốt lành” khiến mọi người hiểu lầm là thuốc hoàn toàn tốt, không gây chút bất lợi nào.

Thực sự phản ứng phụ là phản ứng gây bệnh mới. Trong khi phản ứng chánh chữa bệnh, (thực ra chỉ làm mất triệu chứng) thì nó gây bệnh, mà là gây nhiều bệnh xảy ra trong hiện tại hay trong tương lai, (âm thầm trong cơ thể). Các ví dụ phản ứng phụ:thuốc chống sưng Hydrocortisone nó chống sưng nhưng sinh ra rất nhiều bệnh khác như loét bao tử, xốp xương, bệnh sinh túi thừa ở ruột non (diverticulitis), rối loạn tâm thần, huyết áp cao, đái đường, rối loạn tuyến giáp, bệnh động mạch và quan trọng là làm yếu kém hệ miễn nhiễm, (làm giảm sức đề kháng đối với vi trùng), ngoài ra còn sinh rất nhiều bệnh khác. Thuốc trị cảm thông thường Tylenol (Acetaminophene) thì hại gan, thận nếu bệnh nhân vô tình uống thêm rượu thì lá gan coi như phế thải.

 

  • Thuốc nào được cơ thể loại nhanh ra khỏi cơ thể thì thuốc đó ít độc tố. . Nhiều “phản ứng phụ” làm mắt mờ, rụng gần hết tóc, da trắng bệch như thây ma, đi đứng không vững, ăn uống không được, ói mửa liên miên không phải là ít, nhất là những bệnh liên quan đến ung thư (cancer) phải dùng đến hóa chất hay phóng xạ tức là những thứ phản sinh học làm hư hại vi thể và môi sinh trong tế bào, tệ hại hơn nữa là làm biến đổi DNA (nhiễm sắc thể con người là 46 thì nay thành 40, bị hư 6 chẳng hạn) khiến tế bào lành bị hư biến thành tế bào lạ (tức là tế bào ung thư), tế bào nầy sẽ đi tấn công tế bào bình thường.

 

  • thuốc hạ huyếp áp ngày uống 1 viên, bất cẩn uống liền 5 viên là thăng thiên ngay. Gọi là thuốc có độc tính thì chẳng oan, hơn nữa nếu gọi là thuốc, sao uống hoài không khỏi, mỗi ngày cứ phải uống !

 

  • bệnh đái đường thì trước mỗi lần ăn là mỗi lần chích. Cơ quan bị tổn hại nhiều nhất là gan và thận, vì chúng phải làm việc nhiều để loại chất độc. Khi gan thận bị tổn hại, tây y hầu như không có “thuốc” để cứu chữa, làm gì có thuốc bồi bổ cho gan thận như bên thuốc thiên nhiên ”. Nguy hại nhất là nhiều phản ứng phụ sảy ra.

 

  • Bị sưng khớp mà chích cortison vào khớp (để làm mất triệu chứng, tuần sau đau vẫn hoàn đau) nhưng cortison sẽ sinh loét bao tử, thế thì uống thêm zintac hay tagamet, sinh loãng xương thì uống kèm thêm carbonate de calcium, còn làm giảm sức đề kháng thì chịu thua và còn tạo thêm bệnh X, Y vân vân.. hóa ra trị một bệnh mà thành ra phải trị nhiều bệnh, khiến cho cơ thể biến thành kho hàng chứa hóa chất hay bãi chiến trường để thử nghiệm hóa chất !. Gan thận lại một phen bị tra tấn từ bị thương đến trọng thương !

 

    • Thuốc chống loét bao tử (Antacid), cho rằng loét bao tử là do bao tử bị acid thặng dư làm cho loét, hơi chua trào lên họng sinh ra bệnh ợ hơi nóng. Sự thực, nguyên nhân bệnh ợ hơi nóng (heartburn) và khó tiêu (indigestion) là do cơ thể thiếu acid HCl. Vì thiếu acid nên đồ ăn không tiêu bị bao tử đẩy lên làm nóng rát thực quản.

 

    • Thuốc chống loét làm giảm acid. Thuốc tuy làm dễ chịu tạm thời, nhưng sau dó bệnh càng nặng hơn. Cho rằng thuốc chống acid chứa nhiều calcium, thực ra không phải. Nhôm và magnésium trong thuốc chống acid kết hợp với phosphate, làm calcium bị thiếu. Bao tử thiếu acid sẽ không hòa tan chất calcium, sắt. Vì không được hòa tan chúng sẽ không được hấp thụ, bị tống ra ngoài. Dùng dài hạn thuốc chống acid sẽ thiếu sinh tố và khoáng tố. Nếu thấy cần HCl thì nên thay thế bằng betaine hydrochloride hoặc giản dị hơn, uống một ly nước ấm có pha 1 thìa dấm pomme. Dùng thuốc chặn đứng H2 để giảm loét như Tagamet, Pepcid, Zintac sẽ làm hao hụt vitamine B12 và gây nhiều phản ứng có hại.

 

  • Thuốc trụ sinh, ngoài việc diệt vi trùng có hại, nó cũng diệt luôn vi trùng có ích trong ruột. Đó là vi trùng có nhiệm vụ chế tạo vit B đủ loại. Trụ sinh ngăn cơ thể hấp thụ chất bổ dưỡng. Neomycin làm ruột không hấp thụ được calcium, sắt, kalium, vit B12.Tetracycline ngăn cản ruột hấp thụ calcium, sắt, magnesium, kẽm, còn nếu dùng khoáng tố nầy thì chúng làm ngưng tác dụng của trụ sinh. Dùng khoáng tố phải dùng cách xa tetracycline, quinolone 2 tiếng. Không nên dùng thuốc chống loét cùng lúc với trụ sinh vì calcium và magnesium sẽ ngăn cản tác dụng của trụ sinh.

 

  • Thuốc chống co giật (anticonvulsant) như carbamazepine, phenytoin phenobarbital, primodone ngăn cơ thể sản xuất Vit D, đồng, kẽm.Thiếu D, cơ thê lấy calcium từ xương chứ không từ đồ ăn nên sinh loãng xương. Thiếu đồng thì thiếu máu, thiếu kẽm sẽ giảm sức đề kháng.

 

  • Thuốc chống trầm cảm (antidepressant) như Fluoxetine, Amoxapine, Doxepin, Imipramine và Lithium Carbonate làm ăn không ngon, thiếu dinh dưỡng, đau bụng, tiêu chảy, miệng khô, buồn nôn. Phản ứng phụ nầy cũng xảy ra với thuốc chống u sầu (anti-anxiety) như librium, valium. Với diazepam còn thêm bệnh loãng xương. Dùng Lithium thì thiếu đồng, sinh thiếu máu.

 

  • Thấp khớp (arthritis) như D-penicillamine làm thiếu dinh dưỡng trầm trọng, vì thiếu khoáng, ăn không ngon, tiêu chảy, buồn nôn, khó tiêu, sưng miệng và lưỡi, ói, tất cả đều do thiếu nhiều chất khoáng, thiếu kẽm, da sẽ xấu, tóc rụng.

 

  • Aspirin, Indomethacin làm thiếu sắt, sẽ sinh thiếu máu.

 

  • Thuốc hạ cholesterol cholestyramine, cholestipol làm tiêu hao sắt, vit A, E, K vốn cần để bảo vệ cơ thể.

 

  • Corticosteroid, cortison, prednisone thường dùng trị thấp khớp, bệnh kháng kỷ (auto-immunity), da, mắt, suyễn làm cơ thể hao hụt Calcium, kẽm.

 

  • Thuốc lợi tiểu trị huyết áp cao, yếu tim, làm mất chất khoáng Calcium, Magnesium, Potassium, Iode, Kẽm.

 

  • Thuốc xổ cuốn ra ngoài chất bổ dưỡng, như Kali làm yếu cơ và tim

 

  • Thuốc ngừa thai làm tăng sắt do giảm kinh nguyệt.

5. Thuốc tây làm suy yếu Tỳ Vị. Trong cơ thể, Tỳ Vị ( tức hệ thống tiêu hóa gồm tỳ=lá lách; vị=bao tử và ruột) là cơ quan trọng yếu, có sứ mạng nuôi dưỡng cơ thể. Các cơ quan khác thọ thương còn có cơ hội phục hồi, nhưng nếu tỳ vị bị trọng thương, thì khó lòng cứu sống. Rượu làm tỳ vị ngưng hoạt động.

Nó không chịu hoạt động mà ta vẫn cứ uống rượu ào ào, vẫn ăn thoải mái thì sẽ bị một trận ói mửa. Khi được tin sét đánh, hay một tin buồn, cơ thể bị stress làm tỳ vị tổn thương cũng ta cũng không ăn uống được. Đứng trước bệnh nhân có tỳ vị đang bị thọ thương, người gầy yếu không sức, một cách máy móc, theo đúng sách vở, sau khi đã chụp hình bao tử gan ruột không thấy gì, vị y sĩ bèn kê ngay một lô các món ăn đầy đủ chất bổ dưỡng, tính chính xác số lượng calories mỗi món cần phải ăn, căn dặn người nhà cho bệnh nhân ăn hết thì mới có sức, không mấy quan tâm đến tỳ vị của bệnh nhân.

Họ đâu biết rằng tỳ vị chính là cơ quan tiếp nhận và biến chế đồ ăn, là mẹ của các cơ quan. Cơ quan mẹ vì bị bệnh hay quá yếu không thể tiếp nhận đồ ăn. Đồ ăn bị từ chối sẽ không được biến dưỡng (métaboliser) thành máu, không máu thì toàn cơ thể sẽ kiệt sức rồi chết. Lúc đó dù có được cung cấp sơn hào hải vị, món ngon vật lạ, bổ dưỡng vô song kể cả sâm nhung cũng đều vô ích.

Nếu bị ép ăn, đồ ăn đưa vào cơ thể sẽ bị tỳ vị phản kháng bằng cách gây ói mửa, hay tiêu chảy ráo riết. Có nhiều cô gái đang khỏe mạnh có da có thịt lầm tưởng rằng, ốm mới đẹp, nên mua thuốc tây làm ốm về uống cho mau xuống cân. Uống xong, người ốm thấy rõ, nhưng lại sinh một bệnh mới, bệnh Anorexie (bệnh không ăn được) cơ thể trở thành da bọc xương, sau đó muốn ăn uống trở lại thì bị cơ thể phản kháng, khiến cho không ăn uống gì được, nếu cố ăn sẽ ói mửa.

Lý do Tỳ vị đã bị hư hại rồi. Có nhiều bệnh làm hư hại tỳ vị nhanh chóng, như bệnh ban cua (tức Thương Hàn Fièvre Typhoide). Khỏi bệnh rồi, vẫn phải ăn cháo loãng trong 6 tháng. Cơ thể dùng 6 tháng trời để phục hồi từ từ sức sống cho tỳ vị. Nếu không kiêng ăn không vượt qua được sự cám dỗ của đồ ăn sẽ chết không kịp ngáp.

     Thuốc tây tuy làm giảm đi triệu chứng bệnh, nhưng sẽ làm tỳ vị yếu đi, cơ thể xuống cấp, yếu nhiều ít là tùy loại thuốc, nếu cùng một lúc còn phải dùng thêm nhiều thứ thuốc khác, thì tỳ vị càng yếu, cơ thể càng lâm nguy.

6 –Thuốc Tây là vật “giả tạo Thuốc tây là vật lạ lùng đối với cơ thể, cơ thể chưa từng gặp bao giờ. Còn thuốc thiên nhiên khi vào đến cơ thể, cơ thể OK liền, vì cùng là “phe ta”, đều do DNA sinh ra. Tế bào cơ thể phân biệt vật thật vật giả rất nhanh chóng và dễ dàng bằng nhiều cách.

Vitamine C tên là acide ascorbique, khi cho ánh sáng phân cực qua dung dịch vitamine C tổng hợp (nhân tạo), ánh sáng sẽ đi thẳng, nếu cho qua Vitamine C thiên nhiên, ánh sáng sẽ bị khúc xạ qua bên trái gọi là sinh tố C đồng phân tả triền L-ascorbique (L=levogyre=bên trái), hoặc qua bên phải gọi là đồng phân hữu triền D-ascorbique(D=Dextrogyre=bên phải). Cho nên khi mua thuốc, nếu thấy trên hộp thuốc có ghi chữ L hay D trước tên thuốc thì là thuốc thiên nhiên. Với thuốc tây cơ thể coi nó là vật giả là quái vật, là vật “nhái” lại, bắt chước cấu trúc phân tử hoàn hảo do thiên nhiên tạo ra, hơn nữa vì là vật “nhái”, sự kết nối các nguyên tử lại với nhau rất là “ quái lạ” chẳng giống phe ta chút nào, vì khác về cách ráp nối, về điện tử, về ion, điện trường…

Chẳng những hóa dược gây hại cho tế bào chúng ta, mà nó cũng gây hại cho tế bào sinh vật khác kể cả vi trùng và nấm mốc, cho nên chúng rất sợ hóa chất. Vì vậy người ta thường lợi dụng hóa chất nhân tạo để dùng làm chất sát trùng, bảo quản, làm cho đồ ăn giữ được lâu. Bởi thế ta không nên dùng đồ ăn có chứa hóa chất (để bảo quản), kể luôn cả những mỹ phẩm vì mỹ phẩm nào cũng phải có hóa chất để làm chất bảo quản. Một sản phẩm thiên nhiên chỉ cần lọt vô một hóa chất thôi sẽ làm mất tính thiên nhiên của sản phẩm, ta cũng không nên dùng. Nếu ta không sợ hóa chất (vì hỗng biết) thì chúng ta cũng nên sợ dùm cho tế bào “vô tội” của chúng ta.

Khi chúng ta mua bánh trung thu được người bán khoe, bánh để cả năm vẫn không hư, thì vô tình họ tự tố cáo, bánh đã tẩm đầy hóa chất bảo quản ! Cũng vì thế mà phần lớn hoá dược không đưọc dùng cho trẻ em và bà bầu, đặc biệt là các vị cao niên, là vì cơ thể người già giống như chiếc xe cũ, tất cả bộ phận đều bệ rạc, gan thận đều hư hao, nay lại gặp thêm “bad guys” thì chắc cái ngày về “bồng lai tiên cảnh” sẽ đến nhanh hơn !

      7-Thuốc Tây chỉ chữa được ngọn mà không chữa được gốc. Tuy có tác dụng nhanh và mạnh nhưng chỉ làm mất tạm thời hiện tượng thôi, chứ thực sự bệnh vẫn còn, “ngoài tươi trong vẫn héo.” Bệnh huyết áp cao, uống một viên, huyết áp xuống liền, mừng húm, nhưng hôm sau, huyết áp lại lên cao. Bệnh đái đường cũng vậy, trước khi ăn chích Insuline, lát nữa trước khi ăn lại chích, là vì cái gốc bệnh vẫn còn. Thuốc Nam thì khác, chỉ cần dùng thuốc Nam thich hợp trong một thời gian, ăn uống sinh hoạt lành mạnh, tập khí công đều đặn, bệnh sẽ khỏi hẳn, không cần phải tiếp tục dùng thuốc tây nữa.

8- Thuốc tây do tổng hợp mà có. Để thực hiện việc tổng hợp, các chuyên gia phải dùng nhiều hóa chất, gọi là chất xúc tác (catalyst như nickel), nếu không có nó thì dù đến tết Congo công việc vẫn không thành. Tiếc thay, tất cả các chất nầy đều là hóa chất mà thường là độc, không nhiều thì ít. Mặc dù khi xong việc, thì phải lấy chất xúc tác ra, nhưng than ơi, muốn lấy ra, phải dùng hóa chất khác. Thế là ta đã tạo thêm công việc mới bất đắc dĩ cho gan và thận.Sự việc nầy đã giải thích thêm vì sao thuốc tây nào cũng có hại (phản ứng phụ).

Sở dĩ ta không cảm thấy gì bất ổn vì mắt ta không nhìn thấy tế bào trong cơ thể đang bị hại, nhưng nó vẫn âm thầm xảy ra. Trái lại thuốc cây cỏ thì khác. Việc tổng hợp hóa chất trong tế bào đều do DNA đảm trách, DNA điều khiển đám công nhân siêu đẳng gọi là enzymes thực hiện mà bản thân enzyme lại chính là phân hóa tố thiên nhiên do chính tế bào sản xuất hoặc có sẵn rồi đâu cần phải nhờ một tác nhân nào khác tới giúp, cho nên thành phẩm phải tốt ( không phản ứng phụ).

9-Thuốc Tây làm xáo trộn về Biến Dưỡng thuoc tay co hai Khi vào cơ thể, thuốc tây là vật lạ. Một đồ ăn khi vào cơ thể (ngoài sinh tố, khoáng tố..) được chia thành 3 nhóm chính:

Nhóm 1 Glucid (Bột, Đường) sẽ bị enzyme tháo rời (thủy giải) thành glucose (đường đơn).

Nhóm 2 Protid (Đạm) sẽ thành acide amine (đạm đơn).

Nhóm 3 Lipid (triglyceride=chất béo) sẽ thành acid béo và glycerol. Sau đó các diếu tố của tế bào cơ thể sẽ tổng hợp các chất trên thành tế bào cơ thể. Tất cả hiện tượng trên gọi nôm na là hiện tượng Tháo Ráp, “Tháo” rời phân tử phức tạp ra thành phân tử đơn giản để rồi sau đó cơ thể ” Ráp” các phân tử đó lại (tức tổng hợp) thành cơ thể chúng ta.

Hiện tượng Tháo ra (Catabolisme) rồi Ráp lại (Anabolisme) gọi là Biến Dưỡng (Metabolisme). Hiện tượng Biến Dưỡng (Tháo Ráp) có thể xẩy ra trong tế bào, trong cơ thể chúng ta (hệ thống tiêu hoá) hoặc trong thiên nhiên.

Xác động vật, vi trùng, thực vật khi chết vùi dưới đất sẽ được vi trùng, côn trùng tiết ra vô số enzymes, enzyme sẽ “ Tháo” rời (tức phân hủy) đồ ăn ra thành chất đơn, rồi sau đó tế bào chúng sẽ ráp các chất đó lại thành chất thiết yếu cho sự sống của chúng.

Riêng chất đạm thì thành acide amine rồi nitrite, nitrate, rễ cây bấy giờ có thể hút vào rễ để dùng vào việc tổng hợp. Thuốc tây vì nó không thuộc về một trong 3 nhóm trên (bột,béo,đạm) cho nên khi vào trong bao tử, cơ thể không biết phải hành sử ra sao! Bao tử sẽ báo cáo lên trung ương (Não) là chúng tôi vừa gặp kẻ lạ, bọn “robot lạ” tới khủng bố, vậy phải làm sao? Não ra lệnh cử nguyên một sư đoàn enzymes đến để “tháo” rời vật lạ ra. Bao tử, lá lách báo cáo, enzymes không đủ dụng cụ cũng không biết cách tháo. “Mission impossible ! ”.

Não nói , trẫm cũng chịu thua, thôi các khanh hãy cố gắng tống cổ chúng xuống cho gan thận phân xử. Gan sai túi mật phải tiết ra mật gấp để giải độc (trung hòa). Sau đó, mật tống cổ vật lạ xuống ruột già để chờ xe đổ rác (fibre=chất sơ) tới chở ra ngoài.

Đừng tưởng lúc nào độc tố cũng được loại ra hết. Nếu ăn uống thiếu chất sơ, thiếu khoáng tố, sinh tố đủ loại, gan lại yếu, gan sẽ không đủ nguyên liệu để chế ra mật, việc trung hòa sẽ không thực hiện được, sẽ sinh ra dị ứng.

Nếu độc tố không loại được hay loại không hết thì sẽ sinh bệnh mới, bệnh viêm sưng. Thuốc thảo mộc thì khác, dù gì cũng thuộc một trong ba nhóm trên, sau công tác chữa trị xong, thành phần thuốc sẽ được cơ thể biến dưỡng, cái gì giữ được thì giữ, cái gì không giữ được thì sẽ giao cho ruột tống cỏ xuống thùng rác tức ruột già để lôi ra ngoài. Cơ thể nhờ vậy luôn được bình yên bốn mùa.

     10-Thuốc Tây Là Độc Cô. Độc cô ở đây là độc chiếm, độc bá, độc tài tự tung tự tác một mình, làm việc ác không bị kiềm chế, thuốc thiên nhiên thì khác, ngoài chất chính còn có nhiều chất phụ đi kèm, cho nên khi chất nầy làm việc quá đáng liền bị nhiều chất khác kiềm chế làm tác dụng độc hại dịu đi, tức là thuốc ta vừa đánh vừa đàm, vừa cương vừa nhu, trong dương có âm, trong âm có dương, khiến cơ thể phải “tâm phục khẩu phục” mà khỏi bệnh.   Thí dụ:

    • Thuốc Lá có Nicotine gây ung thư cho nhiều cơ quan thì có khoảng 1000 chất phụ khác kiềm chế làm dịu tác hại đi , nếu không thế, nhiều triệu người đã “ngủm cù tỏi” từ lâu rồi!

 

    • Trong nhân quả mơ có chất độc là acid cyanhydrique, nhưng vì nó đi chung với nhiều hoạt chất tốt lành khác nên vẫn được dùng để chế thuốc ho, nôn mửa, khó thở, đau dạ dày.

 

    • Mãng cầu xiêm, trái cây nhiều người ưa thích được dùng quanh năm, làm mứt ngày Tết, có chứa một hoạt chất là annonacin. Các sách báo ca ngợi khả năng chống ung thư của chất nầy. Tiếc thay Annonacin là một chất độc, còn độc hơn tế bào ung thư cho nên có khả năng tiêu diệt tế bào ung thư! Lấy độc trị độc! Đáng tiếc nó cũng tiêu diệt luôn tế bào thần kinh não. Với số lượng 15 mg annonacin cho mỗi trái, nếu dùng suốt một năm, tổng số độc tố sẽ làm hư não. Sở dĩ ta dùng vài lần không thấy gì vì ngoài độc tố nầy ra nó còn chứa rất nhiều chất bổ dưỡng khác.

 

Thuốc Bắc thì có vị Cam Thảo. Nó đứng làm trung gian hòa giải khiến vị thuốc quá hung hăng thành dịu dàng đi một chút.  Thuốc lá, mặc dù là chất thiên nhiên, nhưng cũng đã pha nhiều hóa chất cho thêm hương vị và dễ cháy, cho nên vẫn là hàng độc, độc nhẹ vì hàng năm vẫn có rất nhiều người rủ nhau ra nghĩa địa nằm.

Đó là một cách chết, mà là chết chậm ! Chính vì vậy mà chính phủ Canada đã cấm bán công khai thuốc lá, tức là được quyền bán (để thu thuế) nhưng không được quyền quảng cáo và trưng bày; trên bao thuốc lá phải ghi rõ những căn bệnh sẽ mắc phải nếu hút, đặc biệt phải ghi rõ tên những chất độc. Toàn là độc dược bảng A, B, C nếu dùng hết một lúc là đi đời ngay như Nicotine 2,7 mg, Hắn Ín (nhựa tráng đường) 34 mg, Oxyt Carbon 32 mg (khí độc), Formaldehyde (thuốc ướp xác) 0,2 mg, Benzene 0,1 mg, Acide Cyanhydrique 0,32 mg.

Acide nầy nếu gặp thủy ngân sẽ thành Cyanure de Mercure cực độc, các điệp viên nhét vào kẽ răng, dùng để tự tử khi bị bắt. Đã nghiện thì nên cai. Ở VN, nếu ai bị nghiền thuốc lá hay á phiện thì nên đến ngay phòng chữa trị theo phương pháp Diện Chẩn DKLP nhờ chữa trị chỉ cần đến 3 lần là khỏi bệnh hoàn toàn, không cần dùng thuốc, không phản ứng phụ.

Thuốc thảo mộc, khỏi bệnh thì tốt, không khỏi cơ thể vẫn không mất mát gì.   Thuốc tây thì trái lại, khỏi hay không khỏi Gan Thận và tất cả cơ quan đều bị tổn thương không nhiều thì ít. Cơ thể xuống cấp là cái chắc, xuống nhiều hay ít là do mức độ “thâm niên” dùng thuốc. Độc tố vẫn tồn đọng trong cơ thể chờ dịp mở cuộc tổng tấn công cơ thể khi số lượng độc tố tích lũy đủ.

11-Thuốc tây hại về sau. Cái độc hại ngắn hạn trước mắt của thuốc tây là dị ứng và một số phản ứng phụ, nhung quan trọng là cái hại dài hạn, đó là làm hỏng DNA; khi DNA bị hư sẽ sinh nhiều bệnh lạ. Vì sao? Màng của tế bào tuy hoàn hảo không để vi trùng và chất lạ xâm nhập, nhưng nó không phải là bất khả xâm phạm. Ta biết thuốc tây gồm toàn những phân tử hóa học. Ở dạng phân tử, chúng rất nhỏ, nhỏ hơn tế bào nhiều lắm cho nên chúng xâm nhập vào màng tế bào không phải là khó khăn, rồi vào màng nhân cũng dễ dàng để gây rối loạn hay phá hư DNA của tế bào khiến DNA không hoạt động bình thường được.

Hư hại ít thì cơ thể còn xoay xở được còn hư hại nhiều thì sẽ sinh thêm nhiều bệnh mới. Tế bào có DNA bị hư hại (bộ óc bị hư) thấy mình không giống ai nên khi chúng nhìn thấy tế bào bình thường thì chúng tưởng là kẻ thù chứ chúng đâu biết rằng chính bản thân mình đã biến thành tế bào ung thư cho nên chúng không còn khả năng phân biệt bạn hay thù, vì vậy chúng tìm cách tấn công tế bào bình thường là anh em ruột thịt của mình.

Ta gọi đó là sự rối loạn hệ miễn nhiễm, cơ thể mình tấn công mình, tạm gọi là bệnh tự kháng kỷ (auto-immune disease).

12-Thuốc tây máy móc hóa con người Tây y ngày nay coi cơ thể con người như cái máy, sẵn sàng cắt bỏ đi bộ phận bị hư hỏng trong cơ thể của bệnh nhân để thay thế bằng vật liệu nhân tạo như ống cao su, thanh kim loại, tim, thận nhân tạo chứ không có khả năng chữa trị cơ phận bị thương cho lằn hẳn. Thượng Đế đâu có sinh ra bộ phận nào là dư thừa để phải bị cắt bỏ. Thử tưởng tượng nếu một bệnh nhân bị chẩn đoán sai để rồi bị cắt bỏ đi oan uổng gan thận chẳng hạn, thì bệnh nhân sẽ yếu đuối biết chừng nào chẳng khác người tàn phế.

Cơ thể con người, một khi bị cắt bỏ đi một bộ phận nào rồi thì vĩnh viễn cơ phận đó sẽ mất luôn không thể “mọc” lại nữa, mà dẫu có gắn bộ phận đó trở lại vào vị trí cũ thì nó đâu còn hoạt động tốt như trước. Lại nữa, khi vào bệnh viện, phần lớn bệnh nhân bị lấy rất nhiều máu để thử nghiệm trong nhiều ngày liên tiếp, trong khi việc ăn uống để cơ thể sản xuất ra máu thì chẳng được bao nhiêu, ngược lại phải uống nhiều hóa dược, thứ nầy dùng nhiều sẽ làm hại tỳ vị suy giảm tổng lượng diếu tố (enzyme) khiến hệ tiêu hóa, bài tiết và giải độc trở nên khó khăn, làm bệnh nhân mau kiệt sức và dễ mất mạng. Đối với bệnh về tiêu hóa, không ăn uống được như bao tử, ruột, gan lá lách, cuống họng, tình trạng còn bi thảm hơn.

13-Thuốc Tây làm suy yếu hệ thống miễn nhiễm thuoc tay 4 Nếu không có sẵn sức khỏe thâm hậu để chịu đựng, dùng thường thuốc tây là cách chắc chắn nhất để làm suy yếu sức đề kháng của cơ thể.

Ngày nay, với đà phát triển của Khoa Học Kỹ Thuật, chúng ta được hưởng nhiều tiện nghi vật chất nhưng bù lại phải trả một giá quá đắt là phải sống trong một môi trường đầy ô nhiễm dưới nhiều hình thức. Các hóa chất ngày càng sản xuất nhiều, đổ xuống sống biển hồ ao cống rãnh đất đai làm hư hại môi sinh khiến sinh nhiều bệnh mới lạ.

Trong số các tác nhân gây hại, đứng đầu là hóa chất kế đến là đám vi trùng và siêu vi trùng cũ cũng như mới. Trong khi hàng ngày chúng “hiện đại hóa” quân lực bằng cách “biến chủng” thì cơ thể chúng ta không có khả năng này, lại phải chống chọi với thù trong (stress, vi trùng, siêu vi, bệnh tật, ăn uống sai lầm rượu,thuốc lá..), giặc ngoài (ô nhiễm môi sinh, khí hậu, sống buông thả thác loạn) nên DNA của chúng ta càng ngày càng suy yếu, trăm dâu đổ đầu tằm, đã vậy lại còn bị chúng ta “đâm sau lưng chiến sĩ “ bằng đủ loại hóa chất (thuốc tây, đồ ăn chứa hóa chất) hệ miễn nhiễm đã kiệt quệ rồi thì dù trụ sinh có mạnh đến mấy cũng vô ích và càng sát trùng bừa bãi thì càng xuất hiện nhiều vi trùng mới thuộc loại “invincible” (vô địch).

Đã vậy hiện nay giới tài phiệt còn tung ra nhiều bình xịt để sát trùng bàn tay tại các nơi công cộng như bệnh viện, hotel, cơ quanh công quyền. Đó là dịp tốt để vi trùng và siêu vi biến chủng nhanh và mạnh hơn để trở thành siêu vi khuẩn (superbactéries), siêu siêu vi (supervirus), có khả năng kháng lại hầu hết các trụ sinh mới cũ.

Khi dòng chữ này được viết ra thì y giới vừa khám phá một loại vi trùng siêu đẳng mới có gene tên là NDM1 có khả năng chống lại hầu hết trụ sinh mạnh nhất hiện nay ! Nếu như không ngưng lạm dụng trụ sinh, chịu khó nghiên cứu vaccine hay thảo dược để đối phó chúng, mà cứ lo tổng hợp hằng trăm hóa chất để “gải ngứa” cho bọn chúng, thì cái ngày xảy ra đại dịch gây tuyệt chủng cho nhân loại chẳng còn xa lắm, dù có lên kim tinh hay hỏa tinh e không còn kịp!

14- Thuốc trụ sinh vào cơ thể giống như “ bom nguyên tử Không cần phân biệt bạn hay thù, vô phương kiểm soát, đồng thời làm tiêu hao tài nguyên sẵn có (chứa trong gan mật). Thuốc ta thì khác, làm mạnh sức đề kháng để hệ miễn nhiễm tiêu diệt đối phương, ngoài ra còn đem theo thật nhiều nguyên vật liệu cần thiết (sinh tố, khoáng tố,dinh dưỡng) vào cơ thể để cơ thể chế tạo vũ khí chống địch và đồng thời để bồi bổ cho chính mình.

     15- Thuốc Tây nặng về lượng mà nhẹ về phẩm. Do máy móc sản xuất cho nên trong một thời gian nào đó, dược hãng có thể sản xuất một số lớn dược phẩm. Thuốc thiên nhiên thì không. Phải có thiên thời, địa lợi nhân hòa, tức là phải chờ ít nhất một thời gian nào đó mới có thể thu hoạch được. Sâm Cao ly muốn có đủ hoạt chất phải chờ từ 10 năm trở lên. Luống đất nào đã trồng sâm thì chỉ được một lần, trồng lại sâm đúng chỗ đó, sâm sẽ không chịu mọc. Đông Trùng hạ thảo thu hoạch mỗi năm mỗi hiếm có nguy cơ tuyệt chủng. Phàm cái gì sản xuất nhiều và dễ dàng thì không quý bằng vật được sản xuất ít, khó khăn và phụ thuộc vào thời tiết.

16-Hại Môi Sinh Thuốc tây quá hạn hay sản xuất quá dư phải đem đi chôn hay thiêu hủy đã góp phần làm hại môi sinh. Ta biết trong phân khối đất có hàng tỷ vi trùng, siêu vi trùng, nấm mốc. Bằng cách tiết ra enzymes, chúng ngày đêm làm đất đai màu mỡ, tạo đồ ăn (phân bón) tốt cho cây, cho côn trùng, vi sinh vật đủ loại. Chỗ đất nào bị nhiễm hóa chất thuốc tây, thì vi sinh vật sẽ chết, sinh vật chết thì đất sẽ chết.

Đất chết thì cây chết trong khi đám cây cỏ thảo dược đem lại dưỡng khí và phân hữu cơ, làm tốt cho đất cung cấp oxy cho không khí. Nếu hóa chất được rải xuống sông xuống biển, thật là một tai họa cho loài thủy tộc.

Trong cuốn sách Dược Phẩm trị bệnh mà các bác sĩ Canada và Mỹ đang dùng tên là Compendium of Pharmaceuticals and Specialties, mỗi cuốn dày hơn quyển tự điển, liệt kê nhiều vị thuốc, toàn là hóa chất tổng hợp; mỗi một vị thuốc được ghi chép, cứ một cột ghi tác dụng và phản ứng của thuốc thì có đến 5 cột ghi phản ứng phụ, là phản ứng có hại, tức là “ tà nhiều hơn chánh.” Tin rằng không một bác sĩ nào có đủ thì giờ và can đảm đọc hết phần phản ứng phụ dù chỉ là một trang trong tổng số gần 2000 trang!

Dù biết có nhiều phản ứng phụ bác sĩ cũng đành phải dùng, không thể tránh cho bệnh nhân , vì tránh vỏ dưa thì sẽ gặp vỏ dừa, hơn nữa bác sĩ không phải là người chế thuốc mà chỉ là người được huấn luyện để biên toa thuốc cho bệnh nhân, được quyền chọn một hay nhiều vị thuốc thuần túy hóa chất trong sách này mà thôi chứ không được quyền chọn thứ khác “hiền lành” hơn ở bên ngoài sách nầy.